Hội Dầu Tiếng  

Trang Chính  

Thơ Nhạc  

Bài Viết  

Hi`nh Ảnh  

Tin Tức  

Liên Lạc  

Linh Tinh  






Truyện Ngắn

Đi Dự Tân Niên 2004

 

Minh Hạnh
Minh Hạnh xin chân thành cảm tạ anh chị em trong ban điều hành Hội Ái Hữu Dầu Tiếng, Minh Hạnh rất tán thán tinh thần tương trợ của các anh chị đă đem nhưng người con Dầu Tiếng ngồi lại với nhau nơi xứ lạ quê người.



Suốt đêm chị Ba không ngủ được, sáng sớm mai vào lúc 4 giờ sáng là chị phải theo anh Ba ra phi trường Baton Rouge để bay sang thành phố SanJose thuộc tiểu ban Califonia, nơi đó có hội đồng hương của anh Ba, “Hội Ái Hữu Dầu Tiếng.”

 

Nếu có ai đó bất thi`nh li`nh hỏi chị Ba:

 

“Trên đời này chị Ba sợ cái gi` nhất?”

 

Thi` chị sẽ suy nghĩ một chút thôi và nói.

 

“Tôi sợ những con chuột nhỏ xíu, tôi sợ những con rắn, và tôi sợ những con dán.  Nhưng nếu nói rằng tôi sợ gi` nhất thi` phải nói là tôi sợ đi máy bay nhất!!!.”

 

Mà thật vậy, anh chị Ba qua đến xứ Hoa Kỳ gần 30 năm rồi, mà đếm trên đầu ngón tay thi` chị mới bước lên máy bay có 4 lần.  Một lần năm 75 khi chạy loạn, anh chị được đi máy bay Mỹ từ đảo Guam qua thành phố Pennsylvania, và sau đó ba lần kia là ba chuyến về thăm gia đi`nh anh Ba ở SàiGon.

 

Trong những lần đi chơi xuyên bang thi` chị luôn luôn phủ quyết không chịu đi bằng máy bay, nên anh Ba đành phải lái xe xuyên bang để chở chị và các con đi chơi.

 

Suy nghĩ miên man mà đă đến giờ ra phi trường, chị theo anh Ba ra xe trong sự thầm lặng, như một cái bóng.  Bi`nh thường trong cuộc sống gia đi`nh chị không phải là túp người thầm lặng đâu, chị Ba rất năng hoạt động và thích cười nói cho đời được tươi (chị quan niệm như vậy), nhưng hôm nay chị phải làm một cuộc hành tri`nh khác thường!!! Nên chị im lặng đi bên anh.  Sau khi an toàn ngồi trong máy bay rồi, anh Ba thi` vui lắm, cười nói huyên thuyên, anh nói một mi`nh và cựi một mi`nh, vi` hôm nay chị không đáp ứng với những câu pha tro` của anh, anh thi` quá vui rồi vi` sắp được gặp những người đồng hương, co`n chị thi` đang trầm tư trong cơn mộng của sự sợ hăi!!!.

 

Mà thói thường thi` khi đă sợ thi` lại hay gặp những hoàn cảnh chung quanh để đưa sự sợ hăi tăng thêm.  Cả tuần thi` không mưa băo, mà đúng vào ngày anh chị Ba đi chơi bằng máy bay thi` tại Baton Rouge băo lớn, máy bay cứ nhồi lên hụp xuống, lắc qua lắc lại, máy bay cho`ng chành như con diều gặp gió lớn, chị Ba ngồi trong máy bay với khuôn mặt mang đầy lo âu và sợ hăi, anh Ba thấy vậy tội nghiệp cho vợ quá nhưng không biết sao đây, đă lỡ leo lên máy bay rồi nên đành chịu thôi.  Anh nắm tay chị và nói.

 

“Em à, anh thấy em mỗi ngày tụng kinh niệm Phật để được lên Niết Bàn, thi` hôm nay nếu có chuyện gi` xảy ra, chúng mi`nh hai đứa đều cùng về Niết Bàn gần hơn vi` máy bay đang ở độ cao, gần Niết Bàn lắm.”

 

Chị Ba mặt dù đang sợ, nhưng cũng háy anh một cái và nói.

 

“Vô duyên.”

 

Cuối cùng thi` anh chị Ba đă tới phi trường SanJose an toàn, chị thở phào nhẹ nhơm khi chân chị chạm xuống mặt đất.

 

Chị Ba ngơ ngác nhi`n khung cảnh phi trường, và lặng lẽ đi theo anh. Có lẽ anh thấy chị sao hôm nay ngoan quá, riu ríu đi theo anh như đứa trẻ được người lớn dẫn từ miền quê lên thành thị.

 

Mà chính chị Ba cũng cảm thấy vậy nữa, vi` đây là lần đầu tiên chị được đến thành phố đông người Việt, tất cả sinh hoạt chị đều thấy là lạ, không giống như nơi chị đang sống rất yên tĩnh.

 

ooOoo

 

Anh Ba bước lên cầu thang, vừa bước vừa gọi.

 

“Em ơi, mi`nh sửa soạn đi thôi em.”

 

Chị Ba trong pho`ng ngủ của cô em, hai chị em đang chuyện tro` tâm sự, vi` đây là lần đầu tiên chị được đến nhà cô em kế. Cô Tư dọn qua California theo chồng đă 25 năm, đă bao lần cô nài nỉ anh chị Ba qua chơi, đều bị chị Ba trả lời “ không đi” vi` chị sợ đi máy bay quá, và hôm nay chị mới được hân hạnh đến ở nhà cô, hai chị em gặp nhau mừng rỡ, nói chuyện hoài mà không hết chuyện.

 

“Đi đâu vậy anh?” chị trả lời vọng xuống

 

 “Thi` đi đến tiệm Bamboo Garden ở Sunnyvale nơi có mấy anh chị em của quê anh đó, họ mời em và anh tối nay mà.”

 

“Ủa sao đi sớm vậy anh, họ mời 6 giờ, bây giờ mới 2 giờ trưa, sửa soạn xong đến đó chắc khoảng 4 giờ thi` quá sớm.”

 

Anh nhi`n đồng hồ tay, rồi nói.

 

“Thi` đi sớm đi em.”

 

Chị Ba nhi`n anh khi anh tới cửa pḥng.

 

“Mi`nh tới sớm để anh phụ với mấy người trong tiệm khiêng bàn ghế, co`n em thi` vào bếp rửa rau, thái thịt phụ nhà hàng hả anh?”

 

Anh Ba lắc đầu và quay trở xuống cầu thang, đi ra phía sopha ngồi xuống coi truyền hi`nh.  Mà anh có thấy gi` đâu, vi` tâm tư anh đang phát hoạ những hi`nh ảnh các anh chị em Dầu Tiếng hồi xưa.

 

Anh thấy anh Nhứt và anh đang được bác Cai Tâm, má anh Nhứt đút cơm, anh thấy anh cùng đám con nít đồng lứa đi coi hát trong sân bay của hăng Michelin gần cổng Bo, những phim đó ngày xưa anh thấy hay quá, giờ muốn kiếm về cho đám con coi nhưng không biết kiếm ở đâu, và cũng không biết chúng nó có thích như anh hồi đó không?.  Rồi anh thấy chị hai và chị Tha` đang đi cặp kè bên nhau về phía Ba Rắc, và anh đang lót tót chạy đàng sau. Ôi sao nhiều hi`nh ảnh thân thương cứ tiếp tục chạy trong trí anh, lát nữa đây anh sẽ được gặp lại tất cả những anh chị em quê nhà không, hay người mất người co`n, người kẹt ở lại, người chạy ra nước ngoài.  Cứ như vậy mà anh bồn chồn đứng ngồi không yên.

 

Kèo cưa măi rồi cũng đến giờ phải đi, anh chị Ba đă đến nhà hàng, quan khách đă vào đông.  Anh Ba kéo chị đến gặp từng người.

 

Đây là anh Châu, hội trưởng của hội Dầu Tiếng; đây là anh Minh hội pho'; đây là anh Nhơn, tổng thư ky’ của hội, đây là cô Ánh Nguyệt thủ quỹ của hội, đây là anh Quang, đây là anh Cường, v.v…

 

 Đây là  anh Trương Hạnh đến từ Florida, đây là anh Chưởng từ Sacramento, . . .

 

Và đây là chị Oanh, chị  Tuyết, Cô Hà, cô Hương, . .  tất cả đều đổi khác, không giống như những hi`nh ảnh mà anh mang trong đầu mấy chục năm nay.

 

Anh Ba vừa nói vừa cười trong sự hạnh phúc vô biên hiện rơ trên nét mặt anh, co`n chị Ba thi` như chiếc máy thu hi`nh, chị thu tất cả hi`nh ảnh vui của bầu không khí thân thương đầm ấm của ngày hội tụ những người xa quê hương ti`m trở về với nhau, vào trong ky’ ức của chị.

 

Các anh chị gặp nhau, các chú, bác, các vị lăo niên gặp nhau mừng mừng tủi tủi, làm chị Ba cũng như được ḥa tan trong t́nh thương đó.

 

Đến Phần văn nghệ, chị Ba được thưởng thức màn hợp ca do anh chị em trong ban điều hành hội hát để tặng quan khách, chị Ba thấy hi`nh như anh Ba và chị cũng đang đứng đâu đó bên cạnh để cùng hợp ca với các bạn.

Và kế đó là có màn đơn ca do ca sĩ của hội đào tạo, chị trầm trồ khen cô bé Ánh Hằng, và Dạ Ly không biết con ai mà vừa đẹp vừa dễ thương lại hát hay và đánh dương cầm nữa, chị cứ ao ưóc gi` mi`nh cũng có được một cô con gái dễ thương như vậy. Bởi anh chị chỉ có bốn cậu con trai nên chị thường hay ước mơ mi`nh có một cô con gái, mỗi khi chị thấy mấy cô nhỏ dễ thương như vậy, để tâm t́nh với chị trong những lúc chị cô đơn.

Tới màn xổ số thi` thật là hồi hộp, chị theo dơi cô MC để coi cô có đọc số của mi`nh không, mà chờ hoài không thấy số của mi`nh được trúng. !!!

Thêm vào đó các bạn đồng hương cũng đă được một bữa vui cười thoả thích trong màn táo quân, hai ông một bà do anh Cường, anh Minh, anh Vân và chị Hương cùng diễn. Chị Ba nghĩ rằng mấy anh chị phải tập dợt nhiều lắm mới diễn xuất sắc như vậy.

 

Và chị Ba lại một lần ngạc nhiên nữa khi tới màn khiêu vũ, chị nhi`n thán phục, rất nhiều cặp tuổi ngũ niên nhưng tâm hồn vẫn co`n tươi trẻ, như cặp anh chị bác sĩ Cai văn Dung đă hát bản “Anh Là Lính Đa T́nh….” gi` đó hay quá trời và co`n nhảy tuưt nữa, chị cứ ngồi ngó miết không thôi, hồn chị say sưa theo lời hát của anh chị Dung.  Cũng vi` bản nhạc này ngày xưa chị rất thích và chị đă kết hôn với anh Ba cũng chỉ vi` anh Ba là “Người lính đa ti`nh…”

 

Rồi cuộc vui nào cũng phải tàn, cuộc hội ngộ nào cũng phải tan, chị Ba theo anh Ba đi chào từ giả mọi người, ai cũng bịn rịn không muốn cuộc vui tàn, không muốn rời nhau, bao kỷ niệm, bao thương nhớ đă được bày tỏ, niềm xúc động đều hiện rơ trên nét mặt mọi người, người nào cũng nói.

 

“Hẹn gặp lại lần hội ngộ của mùa xuân năm 2005 ….”

 

Dâu Dầu Tiếng.

 

Minh Hạnh.

 

ooOoo